Ngồi trong phòng nghĩ quanh quẩn làm sao có thể kiếm được chút ít gì đó gọi là thu nhật thứ 2, thôi thì được ít cũng được miễn là có thêm. Tôi dân quê tỉnh lẻ thôi . Nếu có không hay hay có ai đọc được cái câu chuyện này của tôi thì đừng cười nhé. Câu chuyện tôi kể nó là cái viễn tưởng của tôi từ hồi tôi còn là 1 cậu bé 8, 9 tuổi. Tôi có thể viễn tưởng ra 1 thế giới mà trong đó tôi làm chủ được. Khi tôi lớn rồi thì tôi nghĩ càng viễn tưởng nhiều thế này thì sợ sẽ bị trầm cảm mất, nghĩ ngợi lung tung thì không hay. nên tôi viết lên đây gọi là kỉ niệm :) Tôi xin đặt tên bài này là : Đói ăn nên viễn tưởng ảnh minh họa